Uy tín cá nhân của trợ lý được gầy dựng qua đâu?
Uy tín cá nhân, rốt cuộc, không đến từ danh xưng hay lời quảng bá. Nó đến từ cách ta sống và làm việc, kể cả khi không ai nhìn thấy.
Trước đây, mình từng không hiểu rõ tầm quan trọng của uy tín cá nhân là gì? Giá trị cốt lõi của mình là gì? Mình làm việc để làm gì?
Mình không có chuyên môn gì đặc biệt, làm việc hời hợt, chỉ mong xong việc cho nhanh. Mình từng làm vì tiền, vì sếp giao, vì nghĩ “làm được là được”. Mình không nghĩ xa hơn về chuyện kỹ năng mình đang rèn luyện là gì, kinh nghiệm mình có thêm là gì, hay liệu mình có đang học được điều gì từ những người đi trước hay không.
Một phần cũng vì những công việc freelance mình nhận lúc ấy thường thuần làm xong việc cần làm là được, khách hàng không có kinh nghiệm về truyền thông, nên chẳng ai đủ khả năng dẫn dắt mình cả. Mọi thứ cứ trôi đi, vô nghĩa và nửa vời.
Rồi đến khi mình bắt đầu làm việc với những người sếp là solopreneur thật sự chuyên nghiệp, mọi thứ thay đổi. Họ coi công việc là chuyện nghiêm túc. Họ sẵn sàng thay người nếu mình làm không ổn, và mình hiểu rằng không còn chỗ cho sự cẩu thả và hời hợt. Nhưng đồng thời, họ cũng là những người sẵn lòng chỉ dạy, cho mình cơ hội học hỏi từ chính tri thức, kinh nghiệm và môi trường của họ.
Thời gian đầu, mình bị nhắc nhở nhiều lắm. Có lúc bị góp ý, có lúc được cầm tay chỉ việc, có lúc làm sai rất nhiều, thậm chí có khi nhận lời từ chối từ khách hàng. Mỗi lần như vậy, mình đều cảm thấy hụt hẫng, tổn thương, có chút xấu hổ. Nhưng rồi, giữa những lời phê bình ấy, mình bắt đầu nhận ra một điều: người ta trả tiền cho mình để mình có thể mắc sai lầm, nhưng cùng lắm là một, hai lần thôi. Không ai có thể mãi kiên nhẫn với người không chịu tiến bộ.
Từ đó, mình học được cách nhìn lại bản thân. Học cách làm việc có trách nhiệm hơn. Học cách không đổ lỗi. Và dần dần, mình nhận ra đâu là những giá trị cốt lõi mà mình muốn theo đuổi. Đó là: sự uy tín, chuyên nghiệp, chân thành, tận tâm và trung thực. Mỗi ngày làm việc, mình cố gắng bám lấy những giá trị đó. Không phải để ai khen, mà để chính mình thấy mình được sống đúng với những giá trị của chính mình. Mình muốn người sếp của mình cảm thấy tin tưởng tuyệt đối khi giao việc cho mình và hơn hết, mình muốn bản thân không phải hối hận khi đã làm chưa tốt.
Có lần mình đọc được một đoạn trong sách Đúng việc của tác giả Giản Tư Trung, đại ý là:
Nếu bạn được trả 5 đồng và làm việc đúng 5 đồng, thì bạn đang fair-play rồi. Nhưng nếu bạn được trả 5 đồng mà làm với thái độ 10 đồng thì sao? Khi ấy, bạn sẽ được nhìn thấy một phiên bản vượt trội hơn của chính mình.
Những dòng ấy khiến mình suy nghĩ rất nhiều. Hóa ra, khi mình làm tốt hơn những gì được yêu cầu, người hưởng lợi đầu tiên chính là mình. Vì lúc đó, mình bắt đầu nhận ra mình có thể giỏi hơn, mạnh mẽ hơn, có tiềm năng hơn bao nhiêu.
Khi mình thay đổi cách nhìn, mọi thứ khác đi thật. Mình bắt đầu chủ động hơn trong mọi việc, đặt mình vào vị trí của người khác, có trách nhiệm không chỉ với công việc của riêng mình mà còn với đội nhóm. Mình dần nhận được nhiều sự ghi nhận hơn, không phải vì nói hay, mà vì mình thật sự làm được việc. Uy tín của mình được xây lên như vậy, không ồn ào, không khoe khoang, chỉ đơn giản là những người khách hàng, đồng đội từng làm cùng đều biết rằng mình đáng tin.
Nếu như trước đây, khi có chuyện gì đó chưa ổn, mình chỉ im lặng cho qua, thì giờ nếu thấy có điều gì có thể cải thiện, mình chủ động đề xuất. Nếu ai đó trong nhóm chưa làm tròn phần việc, mà phần việc đó đang nối tiếp có sự cộng tác với mình, mình sẽ thẳng thắn trao đổi, nhắc nhở để đôi bên có thể hoàn thành nhiệm vụ chung kịp thời hạn. Kể cả khi người đó là sếp hoặc leader của mình.
Và khi làm việc bằng thái độ đó, mình nhận ra điều kỳ lạ: áp lực vẫn có, sai lầm vẫn xảy ra, nhưng mình không còn sợ chúng nữa. Task có nặng, deadline có sát, hay mâu thuẫn có nảy sinh, mình đều chọn nhìn nó bằng tinh thần cầu thị. Mình không còn phản ứng theo cảm xúc, không đặt công việc và cá nhân mình là một, mà tập trung vào cách xử lý, giải quyết vấn đề. Càng bình tĩnh, càng thấy rõ mình cần làm gì.
Mình từng sợ bị thay thế, nhưng giờ thấy, nếu mỗi ngày mình làm tốt hơn hôm qua một chút, thì không ai có thể thay thế được chính phiên bản tốt hơn đó của mình.
Công việc trợ lý từ xa của mình dạy cho mình nhiều hơn cả chuyên môn. Nó dạy mình cách làm tốt những việc nhỏ nhất và sống có uy tín. Uy tín ấy không phải do mình nói ra, mà được xây bằng từng việc nhỏ mỗi ngày: một lần hoàn thành nhiệm vụ đúng hẹn, một bản báo cáo kỹ lưỡng, một lời xin lỗi kịp thời khi mình làm sai. Đó là thứ người khác cảm nhận được, như một dạng năng lượng mà không thể giả được.
Bây giờ nhìn lại, mình thấy biết ơn những ngày bị nhắc nhở, bị chấn chỉnh, bị bắt làm lại từ đầu. Nếu không có những va vấp ấy, có lẽ mình vẫn đang sống trong cái vỏ “làm cho xong” mà không bao giờ biết thế nào là làm cho tốt.
Uy tín cá nhân, rốt cuộc, không đến từ danh xưng hay lời quảng bá. Nó đến từ cách ta sống và làm việc, kể cả khi không ai nhìn thấy. Đó là những lựa chọn nhỏ lặp lại mỗi ngày, giữa việc dễ và việc đúng, giữa việc qua loa và việc tận tâm.
Và mình tin, chỉ cần một người biết giữ chữ tín của mình như một lời hứa với chính bản thân, thì dù đi đến đâu, cũng sẽ được tôn trọng.



